Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 26-06-2026] Sau khi tôi kết hôn, bởi vì chồng tôi không tu luyện, cộng thêm tình trạng phong tỏa do đại dịch COVID, nên trong vài năm đó tôi không hề tham gia học Pháp nhóm. Tôi đã trở nên giải đãi trong tu luyện, suy nghĩ và hành vi không phải lúc nào cũng phù hợp với các Pháp lý. Để cải thiện cuộc sống gia đình, tôi muốn kiếm thêm tiền, kết quả là, tôi trở nên kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần, thậm chí còn xuất hiện nghiệp bệnh nghiêm trọng. Niềm tin của tôi vào Đại Pháp đã dao động, tôi đã tìm đến các phương pháp điều trị y tế và lời khuyên của người thường.

Tôi từng là một đệ tử Đại Pháp có thể làm tốt ba việc. Khi nhìn thấy bản thân trở thành một người thường chỉ tập trung vào cuộc sống gia đình, tôi vô cùng đau khổ và lo lắng.

Tu luyện tinh tấn trở lại

Một ngày nọ, tôi nghĩ: “Thưa Sư phụ, con không muốn tiếp tục trượt dốc như thế này nữa! Con muốn bắt đầu lại và tu luyện Đại Pháp.” Sư phụ đã nhìn thấy tâm của tôi và ban cho tôi cơ hội để tu luyện trở lại.

Bà Bình là một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại địa phương, bà đã bị bắt trong khi đang phân phát các tài liệu giảng chân tướng. Các đồng tu hy vọng tìm được một học viên có thời gian rảnh để giúp ông Bạch, người thân của bà Bình và cũng là một đệ tử Đại Pháp, thuê luật sư và khởi kiện vụ bắt giữ phi pháp này. Cách đây vài năm, tôi đã có kinh nghiệm pháp lý trong việc giải cứu các học viên, vì vậy một điều phối viên địa phương đã hỏi tôi có thể giúp đỡ được không. Mặc dù đồng ý, nhưng sâu thẳm trong lòng tôi vô cùng lo sợ. Tôi cảm thấy mình đã tụt hậu quá xa trong tu luyện và bị nản chí trước thử thách này.

Người điều phối đã động viên tôi, tôi biết mình có bổn phận phải phối hợp và cố gắng hết sức để hoàn thành việc này. Tôi đã lấy hết can đảm và đến gặp ông Bạch.

Khi nghe tin người thân của mình bị bắt, ông Bạch đã rất lo lắng, bởi vì một tháng sau khi bà Bình mất tích, các học viên mới biết rằng bà bị bắt. Chúng tôi không biết tình trạng của bà ở trại tạm giam ra sao. Tôi đã an ủi ông Bạch và nói với ông ấy rằng một khi có luật sư, chúng ta có thể tìm hiểu thêm về tình hình thông qua cuộc gặp mặt giữa luật sư và thân chủ.

Tôi đã chia sẻ những suy nghĩ của mình với ông Bạch, rằng Sư phụ đã dạy chúng ta phải giảng chân tướng ngay tại nơi vấn đề phát sinh. Tôi đã đọc nhiều bài viết trên trang web Minh Huệ về việc sử dụng các biện pháp pháp lý để phản bức hại mà không quá ỷ lại vào các luật sư bảo vệ công lý.

Chúng tôi đã chọn ngẫu nhiên một công ty luật và sắp xếp một cuộc hẹn. Những gì người quản lý công ty nói đã khiến chúng tôi rất ngạc nhiên. “Mọi luật sư trong công ty này đều đã thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ). Họ đều biết các học viên Pháp Luân Đại Pháp là những người tốt, và các đồng tu sẽ giúp đỡ lẫn nhau, cả tiền bạc và công sức.”

Người quản lý công ty nói rằng mỗi khi các luật sư của họ tổ chức cuộc gặp gỡ với thân chủ, họ luôn nhắc nhở các học viên bị giam giữ không được ôm giữ tâm oán hận đối với cảnh sát, vì những người này cũng bị ĐCSTQ ép buộc. Trong những chuyến công tác nước ngoài, một số luật sư đã từng nhìn thấy các thông tin về Đại Pháp được trưng bày tại các điểm du lịch nghỉ dưỡng, họ biết rằng ĐCSTQ không đồng nghĩa với đất nước Trung Quốc. Người quản lý hứa sẽ đảm bảo chất lượng của các cuộc gặp gỡ thân chủ, và họ sẽ cung cấp cho các học viên bị giam giữ sự hỗ trợ pháp lý cũng như động viên tinh thần đầy đủ.

Tôi vô cùng khâm phục những học viên đã giảng chân tướng cho các luật sư trong thời gian qua.

Giải cứu đồng tu

Ban đầu, chúng tôi đã tham vấn một số công ty luật. Phần lớn trong số họ chỉ đồng ý nhận đại diện pháp lý theo hình thức phí trọn gói cho toàn bộ quá trình. Mặc dù họ có giảm giá, nhưng tổng chi phí vẫn vượt quá khả năng chi trả của gia đình ông Bạch.

Tôi đã đề xuất với ông Bạch rằng vì bà Bình sẽ không nhận tội trước tòa, nên một thành viên ruột thịt trong gia đình có thể thay thế cho luật sư bào chữa và ra tòa với tư cách là “người bào chữa cho thân nhân”. Bằng cách này, họ có thể tiết kiệm được khoản tiền lẽ ra phải dùng để thuê luật sư. Chúng tôi có thể tìm hiểu về quá trình tranh tụng và tự mình làm việc với các cơ quan khác nhau. Chúng tôi cũng có thể đăng ký trên các diễn đàn hướng tới công lý để tìm kiếm sự giúp đỡ từ các chuyên gia và học theo các chiến lược được chia sẻ trên đó để phản bức hại. Chúng tôi sẽ vừa làm vừa tìm hiểu. Nhờ sự khích lệ của tôi, ông Bạch cảm thấy rất có động lực, ông sẵn sàng thử làm người bào chữa.

Trong lần đầu tiên luật sư đến gặp bà Bình, chúng tôi biết được rằng, khi đến trại tạm giam, tình trạng thể chất và tinh thần của bà cực kỳ tồi tệ, bà thậm chí còn bị sốc nhiều lần. Vì làm chậm công việc lao động cưỡng bức được giao, bà còn bị các tù nhân cùng buồng giam cô lập, xa lánh và phải chịu những hành vi ngược đãi, sỉ nhục.

Chúng tôi đã chia sẻ chi tiết về cuộc gặp này trên một diễn đàn về công lý và xin ý kiến về cách xử lý tình huống. Không lâu sau, chúng tôi nhận được những phản hồi và đề xuất chi tiết, có hệ thống từ các học viên có nhiều kinh nghiệm khác.

Chúng tôi hiểu rằng nên coi quá trình giải cứu này là một cơ hội để giảng chân tướng trên phạm vi rộng hơn cho những người thuộc các cơ quan công an, kiểm sát và tư pháp đã tham gia vào cuộc bức hại. Kết quả của nỗ lực giải cứu sẽ tự nhiên xuất hiện khi chúng tôi không ngừng nỗ lực trong suốt quá trình tố tụng pháp lý và phản bức hại.

Tôi đã truyền đạt lại cho ông Bạch những tư vấn pháp lý từ diễn đàn bằng ngôn ngữ đơn giản, dễ hiểu. Ông cũng đồng tình với những ý kiến đó, đồng thời cũng bày tỏ mối lo ngại của mình. Do tuổi đã cao và thiếu kiến thức về tố tụng, ông không biết nên nói gì khi làm việc với công an, viện kiểm sát và tòa án. Tôi động viên ông và đề nghị rằng chúng tôi sẽ tham gia với tư cách người bào chữa là thân nhân của bị can và giảng chân tướng mỗi khi đến làm việc với các cơ quan này.

Sau khi tôi nhắc ông rằng chúng ta nên cố gắng khơi dậy thiện niệm của những cán bộ đó và khuyên họ đối xử tử tế với các học viên, ông Bạch, với bản tính chất phác, trung thực và không có những quan niệm hậu thiên, đã viết nhiều lá thư khuyến thiện, kể lại việc bà Bình đã được thụ ích cả về thể chất lẫn tinh thần như thế nào nhờ tu luyện Đại Pháp. Ông viết rằng có đức tin và phân phát tài liệu giảng chân tướng không phải là tội, đồng thời khuyên những người xử lý vụ án hãy làm theo lương tâm, cũng là để cho bản thân một đường lui. Mỗi lá thư của ông đều được viết rất ngay ngắn và cẩn thận.

Trong sáu tháng tiếp theo, chúng tôi đã chuẩn bị nhiều loại thư khuyến thiện, cũng như những lá thư trình bày sự thật về Đại Pháp. Tôi đi cùng ông Bạch đến tất cả các cơ quan có liên quan, bao gồm văn phòng khu dân cư nơi bà Bình sinh sống, đồn công an địa phương, công an quận, viện kiểm sát, tòa án và trại tạm giam.

Chúng tôi đã nói với các cán bộ khu dân cư về sự thật đằng sau vụ “tự thiêu” ở Quảng trường Thiên An Môn. Chúng tôi phản ánh với trại tạm giam về việc bà Bình bị ngược đãi tại đó, và không lâu sau đã nhận được cuộc gọi phản hồi từ phía trại tạm giam, cho biết họ sẽ “tăng cường giám sát và quản lý, bảo đảm những sự việc tương tự không tái diễn.”

Chúng tôi cố gắng giảng chân tướng cho các cán bộ công an phụ trách khu dân cư, cán bộ thanh tra của cục công an, trưởng Phòng An ninh Nội địa địa phương, các kiểm sát viên và thẩm phán. Một số người trong số họ đã thể hiện thiện ý và cảm thông.

Tu luyện tâm tính bản thân khi phối hợp với đồng tu

Việc phối hợp với ông Bạch không phải lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, một phần do chúng tôi có kinh nghiệm khác nhau trong các vấn đề tố tụng và hoạt động giải cứu. Tôi cũng cố gắng thấu hiểu hơn những khó khăn và hoàn cảnh của ông. Khi người thân của ông bị giam giữ, ông không chỉ cần buông bỏ chấp trước vào tình thân, mà còn phải dốc toàn tâm toàn lực, với ý chí kiên định, để giảng chân tướng cho các cơ quan khác nhau. Tôi đã cố gắng hết sức để bù đắp những điểm còn thiếu sót của ông. Mỗi bước trong quá trình phối hợp đều đòi hỏi phải cân nhắc kỹ lưỡng nhiều yếu tố.

Khi chưa thấy kết quả rõ ràng trước mắt, giữa chúng tôi nảy sinh bất đồng, thậm chí có lúc còn oán trách lẫn nhau. Cựu thế lực đã lợi dụng những sơ hở của chúng tôi. Một ngày nọ, khi ông Bạch đến đồn công an để giảng chân tướng, trưởng Phòng An ninh Nội địa đã tùy tiện quy cho ông tội “gây rối trật tự công cộng” và xử phạt ông 10 ngày tạm giữ.

Đúng vào lúc việc giải cứu bà Bình vẫn chưa có dấu hiệu tiến triển, việc ông Bạch bị tạm giữ là một cú sốc nặng nề đối với tôi. Ánh mắt hoảng sợ của vợ và con gái ông—cả hai đều không phải là học viên Đại Pháp—khi biết ông bị tạm giữ cứ liên tục hiện lên trong tâm trí tôi. Tôi không dám nhìn vào ảnh Sư phụ. Cảm giác nặng nề đến nghẹt thở. Tôi rơi vào trạng thái chán nản, chìm trong những suy nghĩ tiêu cực và không ngừng tự trách bản thân.

May mắn thay, nhóm học Pháp của điều phối viên địa phương đã kịp thời dành cho chúng tôi sự hỗ trợ rất lớn. Các học viên đã truyền tin về việc ông Bạch bị giam giữ phi pháp và đề nghị nhiều học viên hơn cùng phát chính niệm. Đồng thời, các học viên cũng trao đổi với vợ và con gái của ông, đề nghị họ đến đồn công an yêu cầu thả ông Bạch. Ngày hôm sau, phía công an thông báo cho gia đình ông Bạch rằng ông sẽ được thả sau 10 ngày làm việc.

Ngày 14 tháng 5, sau cơn mưa, trên bầu trời xuất hiện cầu vồng đẹp hiếm thấy. Ngay đêm hôm đó, tôi có một giấc mơ vô cùng sống động. Ở cuối cầu vồng, Pháp thân của Sư phụ xuất hiện, xoay chuyển Pháp Luân khổng lồ trên không trung, giống như cảnh tượng ở phần cuối của một buổi biểu diễn Shen Yun.

Sau khi tỉnh giấc, tôi hiểu rằng Sư phụ đang khích lệ chúng tôi, đồng thời cũng đang hóa giải ma nạn cho các học viên. Trong phiên xét xử trực tuyến sau đó, ông Bạch, với tư cách là người bào chữa cho thân nhân, đã đưa ra những lập luận chặt chẽ, có lý lẽ và chứng cứ để biện hộ cho bà Bình vô tội. Sự có mặt của ông Bạch đã tiếp thêm sự tự tin cho bà Bình. Sau phiên xét xử, bà Bình đã kháng cáo. Thông qua những lần luật sư gặp bà, chúng tôi thường chuyển các bài giảng Pháp mới và thơ của Sư phụ cho bà, khích lệ bà giữ vững chính niệm, chính hành.

Các học viên tham gia và quan tâm đến việc giải cứu bà Bình cũng không ngừng đi đến nhận thức chung rằng các học viên chúng ta là một chỉnh thể và đang cùng nhau phản bức hại. Mỗi ngày đều có thể là ngày bà Bình trở về nhà.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/26/511666.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/13/235509.html